Ngẫm ra

TP - - Ai bảo tôi từ chức là tôi trả lời ngay: Tôi không thể từ chức! - Ối trời đất thánh thần ơi! Ngồi bán mấy cốc chè chén vỉa hè mà cao giọng. Ông có chức gì mà từ, hử?

- Nhầm! Tôi cũng là ông chủ quán cóc vỉa hè chứ! Nói thật nhé, nếu khách hàng của tôi uống trà nóng, trà đá ngộ nhỡ bị đau bụng vì tôi thường chế nước máy vào thì tôi cũng không dại gì để từ chức chủ quán nhá!

- Thế thì khác chi cố đấm ăn xôi!

- Thì phải cố đấm thôi! Này nhé, tôi thuê chỗ đất này, đầu tư dựng lều bạt, tạo dựng khách hàng quen, mua sự yên ổn, có phương án làm ăn lâu dài…Từ chức có mà sạt nghiệp à?

- Quyết liệt nhỉ! Nhưng đó là cái chức do cậu tự phong, nó ảnh hưởng chăng chỉ vợ con cậu chịu. Còn những chức do bầu, do cử khi họ không làm hết trách nhiệm, ảnh hưởng đến nhiều người theo cậu có nên từ chức không?

-Lại càng không thể từ chức! 

- Vì sao?

- Đơn giản! Khi người ta nhậm chức có hẳn cả đề án, kế hoạch, cấp bách, ngắn hạn, dài hạn. Rồi bao sự vụ ngổn ngang…Mới một chút gây ảnh hưởng xấu thế mà đã từ chức làm sao tránh được miệng thế gian…

- Thế gian họ sẽ nói gì?

- Họ nói, mới khó khăn tí thôi mà đã hèn nhát bỏ của chạy lấy người. Phải dũng cảm đối mặt với thực tại, kiên trì bền bỉ cho hết nhiệm kì. Lúc đó, đề án, chương trình ra ngô ra khoai, nếu muốn thì từ chức đâu có muộn…

- À, ừ! Giờ mình mới ngẫm ra, nhiều quan chức xứ người động tí là từ chức, xem ra họ đều là người hèn nhát cả, nhẩy!

Cùng chuyên mục

Xem thêm Trà nóng - Trà đá

Mới - Nóng