Sơn Thủy luận

TP - Huynh muốn hỏi đệ câu này, chuyện giành người đẹp đã qua mấy ngàn năm rồi sao đệ cứ mãi ôm hận, thù lâu nhớ dai thế?

- Huynh đã có lời, đệ cũng chả giấu huynh, đệ đâu có giận huynh mà chỉ giận người đứng ra tổ chức cuộc thi không sòng phẳng. Đệ muốn chứng tỏ cho hậu thế biết sự thiếu tường minh thì hệ luỵ của nó dai dẳng đến mức nào.

-Đâu là chỗ không tường minh?

-Huynh đoạt được công chúa rồi nên mê muội không nhận ra đó thôi. Đệ ở dưới nước thế mà bắt sắm lễ vật toàn ở trên cạn nào là voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao thì khác chi đã ngầm ý trao không người đẹp cho huynh.

-Giờ nghe đệ nói thì thấy có sự thiên lệch đó. Thôi chuyện đã cũ, người đẹp ngày xưa giờ đã da rạn mặt rêu, đệ lượng thứ cho những bất hoà xưa cũ ấy!

-Đệ cũng nghĩ lấy ôn hòa hóa giải thù hận nên đâu có chủ trương hô phong hoán vũ lụt to, lũ lớn làm chi. Chỉ tại huynh không còn trẻ khoẻ, oai phong, cường tráng như ngày xưa nữa nên mới thấy dễ tổn thương đó thôi!

-Thời gian nó có chừa ai? Với lại núi cao bởi có đất bằng, đất bây giờ thành sông thành hồ, đồng minh của đệ cả thì dẫu có muốn cao đâu có được nào? Tóc của huynh ngày trước ngát xanh bởi muôn triệu cây cao bóng cả thì giờ trọc lóc, đầu trơ trán bóng, thân thể bị đào khoét, nắn chỉnh rã rời từng ngày... Ôi, chàng Sơn Tinh, thuở oanh liệt nay còn đâu?

-Huynh đừng buồn nữa! Hay đệ và huynh đảo vị trí cho nhau?

-Đã đảo vị trí rồi đó thôi. Hồ nước thì treo mênh mông trên đỉnh núi. San lấp xây cao ốc sừng sững như đỉnh núi ở cửa sông... Sở trường giờ thành sở đoản. Hơ! Hơ...

Đối thoại giữa Sơn Tinh và Thuỷ Tinh

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Trà nóng - Trà đá

Mới - Nóng

Khám phá