'Bia ôm' ở Mộc Hóa

Thấy khách, các cô sà ngay vào lòng, một tay ghì má hôn chùn chụt, tay kia cầm ly bia giơ lên: “Dzô đi ông xã, nhậu phải “lết bánh”, chơi phải “hết cảnh”.

Chỉ với 10.000 đồng, khách hàng có thể thoải mái "đi du lịch". Ảnh: SGGP.
Theo một người dân, tại thị trấn Mộc Hóa và khu vực lân cận có trên 30 quán “ôm” đóng đô. Nhìn từ ngoài vào, quán bốn số chín (9999) chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt, ngoại trừ việc quán này nằm cách tòa án huyện khoảng vài bước chân.

Tấm bảng hiệu “9999” treo trước cửa cũng giống như những tấm bảng hiệu thông thường của nhiều hàng quán khác. Nhưng khi chiếc xe gắn máy dừng lại trước quán thì “hình hài” của một quán bia ôm bắt đầu xuất hiện.

Hai cô tiếp viên ăn mặc theo kiểu “nhậu khỏi tốn mồi” từ trong nhà bước ra, õng ẹo mời chào như gặp người quen: “Anh đi đâu mà lặn mất tăm vậy?”. Rất “chuyên nghiệp”, các cô miệng thì nói, tay liền kéo khách vào một căn phòng ở cuối quán.

Sau khi cho khách yên vị trên bộ ghế salon cũ mèm cáu bẩn, một trong hai cô tiếp tục niềm nở: “Anh dùng tay quơ (Tiger), ken (Heineken) hay Sài Gòn?”. Hỏi vậy chứ khách chưa kịp mở miệng thì cô nàng đã quyết định luôn “tay quơ nhe”, rồi vừa cười vừa mở cửa bước ra ngoài khiêng két bia vào.

Tiếp đến, câu hỏi “các anh dùng món chi” cũng được thốt ra với tiết tấu chậm rãi trong khi tay của cô thì khui bia “bụp, bụp” rót chảy tràn ly. Mấy cái khăn ướp lạnh được xé bọc, gói hạt điều, mít sấy, khô bò để sẵn trên bàn cũng được xé ra. Trong nháy mắt, bia, mồi và các “em” đã được bày ra, chỉ chờ các anh “xơi”.

Sau vài đợt bia, thấy khách không “mò cua bắt ốc”, cô tiếp viên tự ái đứng lên vẻ hờn mát: “Nếu mấy anh không thích thì tụi em ra, kêu đứa khác vào”.

Khi thấy khách bảo không có gì, cứ ngồi đi, cô ngồi phịch xuống ghế, mặt cau có nhưng lại giọng bỡn cợt: “Dám đi uống bia ôm mà không dám… bóp, ông chết đi cho rồi”.

Nói xong, cô nàng một tay nhéo vào vai khách, tay kia bưng cốc bia, ực một hơi cạn sạch trước sự ngỡ ngàng của khách. Thấy thế, cô tiếp viên ngồi với một khách khác cười ha hả rồi một tay ôm ghì anh ta vào lòng, hôn chùn chụt, tay kia cầm ly bia giơ lên “Dzô đi ông xã, nhậu phải “lết bánh”, chơi phải “hết cảnh”.

“Ôm”... mọi lúc mọi nơi

Sau một chầu “ôm”, những vị khách mới kết giao trong quán bia lại mời nhau đến quán Mỹ Duyên (ven quốc lộ 62, huyện Mộc Hóa, cách thị trấn Mộc Hóa vài trăm mét) để đãi một chầu karaoke. Trong số 2 khách mới, một người tự xưng là tiến sĩ, một là thạc sĩ đang công tác ở một trung tâm nghiên cứu giống đóng trên địa bàn huyện Vĩnh Hưng,

Lúc này trời đã tối, nhà dân ở dọc theo hai bên đường gần như đã đóng cửa. Chỉ những quán bia, karaoke, cà phê là vẫn náo nhiệt với tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhấp nháy, sáng rực trước mỗi quán. Quán Mỹ Duyên cũng thế. Ánh đèn điện rực sáng từ cửa vào đến bên trong, như mời gọi.

Biết có khách đến hát karaoke, chủ quán (một phụ nữ tuổi khoảng ngoài 40, người đẫy đà) đưa khách lên lầu, ấn vào một phòng rộng khoảng chừng hơn 10 m2.

Điệp khúc ở đây cũng thế! Chỉ trong nháy mắt, mồi, bia, khăn lạnh và các “em” đã được bày ra, chỉ có khác là thêm dàn karaoke với chất lượng âm thanh thuộc dạng… ngỗng đực. Sau một hồi vô tư ăn uống, hát hò cùng các em, thỉnh thoảng, khách lại bỏ ăn, bỏ uống, bỏ hát để dành thời gian… “mò cua bắt ốc”.

Một tiếp viên cho biết: “Ở đây không sao đâu, tụi em biết trước khi nào đội 814 đến kiểm tra. Họ có ụp bất tử thì tụi em chui cửa thoát hiểm phía sau là xong, còn mấy anh cứ ngồi ở lại hát vô tư”.

Cũng theo cô, phòng karaoke này hoạt động “chui”, vì quán Mỹ Duyên chỉ đăng ký kinh doanh ăn uống, nhưng lâu nay không có ai kiểm tra.

Theo SGGP

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Xã hội

Mới - Nóng

Khám phá