Đời cay đắng của phụ nữ bị bán làm vợ

Chị chạy trốn thì bị dân làng bắt lại. Họ bắt tổ kiến to, rũ lên đầu khiến chị bị đốt khắp người, toàn thân sưng phù, rát buốt.

Đời cay đắng của phụ nữ bị bán làm vợ

Nhà chị Tâm nằm cuối con đường ngoắt nghéo với những hàng mộ lớn nhỏ nằm chen chúc trong nghĩa địa cũ của xã Kim Anh, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương. Ở làng quê nhỏ bé này không ai không biết đến số phận cơ cực, lỡ dở của chị Tâm, người từng có thời gian bị lừa bán sang Trung Quốc.

Chị Tâm trông khá giống người Trung Quốc từ vóc dáng, kiểu tóc đến ăn mặc bởi quãng thời gian 12 năm được huấn luyện để sinh sống, làm việc và “ăn cơm Tàu”.

Sau 12 năm lênh đênh làm vợ xứ người, chị Tâm lại trở về với nghề mò cua, bắt ốc
Sau 12 năm lênh đênh làm vợ xứ người, chị Tâm lại trở về với nghề mò cua, bắt ốc.

Mồ côi bố mẹ từ 5 tuổi, chị Tâm lớn lên trong sự thiếu thốn, cơ cực đủ đường. Nhà có ba chị em thì mỗi người đi ở cho một nhà. Không được đến trường như bạn bè cùng trang lứa, chị sớm phải lặn lội mò cua, bắt ốc kiếm tiền nuôi sống bản thân. Năm 1990, khi chị Tâm vừa tròn 26 tuổi, một chị bạn ở làng bên rủ đi buôn chè.

"Lúc đó, tôi nói làm gì có vốn nên không đi nhưng cô bạn bảo sẽ lo vốn, lãi được bao nhiêu chia đôi. Thế là tôi theo đi. Cô bạn đưa tôi lên Phú Thái, rồi bắt xe đi Lạng Sơn. Cùng đi với tôi chuyến đó còn một cô nữa. Đến biên giới, ba chúng tôi men theo đường rừng sang đất Trung Quốc, nhưng 3 lần đều bị công an Trung Quốc bắt trả về. Đến lần thứ tư, chúng tôi mới đi trót lọt", chị kể lại.

Sau gần một ngày đi ôtô mệt mỏi, ba người phụ nữ dừng chân ở một ngôi làng. Đến một ngôi nhà, chị bạn bảo Tâm ngồi chờ ngoài cửa để chị ta vào nhà nói chuyện với một người đàn ông. Lúc sau đi ra, người này nói đi mua đồ ăn, nói chị Tâm ở lại chờ.

"Chờ mãi, không thấy họ quay lại, tôi đã linh tính sự chẳng lành. Một lúc sau, người đàn ông trong nhà cầm trên tay một xấp tiền chỉ trỏ ra ngoài đường rồi kéo tôi vào nhà. Lúc đó tôi lờ mờ hiểu rằng mình đã được người ta mua về làm vợ”, chị Tâm cay đắng nhớ lại.

Đêm đầu tiên, chị Tâm không dám ngủ, sợ hãi thu mình một góc giường. Người đàn ông xuống cuối giường, chị lại chạy lên đầu giường, cứ như vậy đến sáng. Sáng hôm sau, anh ta đưa chị đi làm nương cùng. Hàng ngày, chị phải dậy sớm theo chồng đi trồng mía, làm từ sáng đến tối. Những ngày đầu, anh ta kèm chị rất chặt, đi vệ sinh cũng ngồi ngoài canh.

Ở nhà vốn đã không biết chữ, sang đây lại không biết tiếng, nên chị đành cam chịu cung phụng cho nhà họ. Ngày nào, chị Tâm cũng phải dậy từ 3h sáng nấu cơm ăn, rồi đi trồng mía, trưa về cơm nước rồi lại đi làm, tối về nhà lại phục vụ bố mẹ và anh chị nhà chồng, đến 12h đêm mới được đi ngủ.

Chịu không được cực khổ, chị cũng từng bỏ trốn về Việt Nam. Cam chịu làm vợ nhà A Sỉ (chồng chị Tâm) được khoảng 3 tháng thì chị Tâm gặp một chị quê ở Hải Phòng cũng bị bán vào làng làm vợ. Hai người họ rủ nhau bỏ trốn nhưng vì không biết đường nên bị dân làng vây bắt trở lại ngay sau đó.

Cho rằng chị ở làng đã lâu, thông tỏ đường đất, nên chủ mưu rủ chị kia chạy trốn, dân làng đưa chị ra giữa làng bêu riếu. Kinh hãi hơn, họ bắt một tổ kiến với những con kiến rất to mà chị chưa bao giờ nhìn thấy, rồi rũ ra đặt lên đầu. Hôm đó, chị bị kiến đốt khắp người, toàn thân sưng vù, rát buốt. Họ còn dùng que sắt to đánh vào chân, mặc cho chị khóc lóc, van xin.

Nhắc đến nỗi tủi nhục phải chịu bên xứ người, chị Tâm ôm mặt khóc. Chị bảo, hậu quả của trận hành hạ dã man là đến bây giờ chị vẫn bị chứng đau đầu và khớp chân hành hạ. Từ đó, chị không dám có ý định bỏ trốn nữa.

“Cái làng tôi ở là Phố Thầu, thuộc tỉnh Phấp Phố, Trung Quốc. Tục lệ bên đó muốn lấy vợ là phải qua bà mối, mà bà mối “ăn” nhiều lắm. Muốn làm mối, nhà trai phải dâng cho bà mối ít nhất một cái sọ lợn, 2 tấm vải, một gánh gạo và vài chục nghìn tệ.

Đến khi cưới cũng vậy. Vì vậy, nhà nghèo như chồng tôi không lấy được vợ Trung Quốc, phải đi mua vợ Việt Nam. Sau này, tôi tìm hiểu thì được biết mình chị bạn bán với giá 30.000 tệ (khoảng 45 triệu đồng vào thời điểm đó)”, chị nói về cuộc đời mình.

Năm 1991, chị Tâm sinh con trai đầu lòng đặt tên là Bùi A Cưu, rồi lần lượt sinh thêm Bùi A Hằng và Bùi Múi Bò. Chị Tâm kể: “Lần đẻ con Bò, tôi suýt bỏ mạng ở xứ người. Số là khoảng 3 ngày sau khi sinh, tôi bị ra rất nhiều máu. Suốt từ 19h tối, tôi lấy hết quần, áo, đồ dùng có trên giường thấm nhưng máu vẫn không ngừng chảy. Đến 21h, A Sỉ và mẹ anh ta mới đưa tôi đi trạm xá. Trời hôm đó rất lạnh, tôi bị ngất đi, tưởng mình đã chết. Sau này khi tỉnh lại, tôi mới biết là mình bị sót rau”.

Sau 10 năm ở xứ người, chị vẫn nói dối A Sỉ là ở quê còn bố mẹ già và bảo với chồng: “Tao đẻ cho mày hai đứa con trai, mày phải cho tao mang một đứa về thăm, để bố mẹ tao biết”. Rồi A Sỉ cũng đồng ý cho chị Tâm về Việt Nam, nhưng không cho chị mang theo con.

“Ông ta nhét cho tôi 400 tệ (khoảng 700.000 đồng) và mấy bộ quần áo. Trở về trong sự ngỡ ngàng của người thân, anh em họ hàng khuyên chị ở nhà làm lại cuộc đời nhưng được khoảng một tháng, vì nhớ 3 đứa con quay quắt, nên chị Tâm lại khăn gói quay trở lại Phấp Phố.

Hai năm sau, chị Tâm lại xin về thăm bố mẹ. Thừa lúc gia đình chồng không để ý, chị trộm vội được cháu Múi Bò, khi đó 5 tuổi. Về Việt Nam, chị ra xã, xin khai sinh cho con là Nguyễn Thị Linh. Về Việt Nam được 2 năm, chị bảo thằng lớn nói bố đã mất vì bệnh. Nhiều người hỏi các con có về Việt Nam với mẹ không thì chúng lại muốn mẹ quay lại Trung Quốc.

"Bố nó mất đi, thằng lớn đã tốt nghiệp đại học, đi làm việc ở ngân hàng thì còn cơ may kiếm được vợ, chứ thằng thứ hai đi bán hàng ở chợ, không biết có đủ tiền lấy vợ hay không, hay lại phải đi mua vợ như bố…”, chị Tâm sụt sùi.

Chị Tâm cho biết không có ý định tìm kẻ đã hại mình nhưng tình cờ gặp cô ta ở chợ. Chị vỗ vai chào thì người này nhạc nhiên nói: “Ở, mình về rồi đấy à ?”. Khi được hỏi lý do vì sao không tố giác, chị Tâm thở dài, chép miệng: “Tiền thì bao nhiêu rồi ăn cũng hết, còn kiện ư, cũng chẳng thay đổi lại cuộc đời mình nữa rồi. Người ta làm điều ác rồi cũng có lúc phải đền tội thôi”.

Mặc dù cũng được hỗ trợ học nghề may, nghề thêu, giúp vay vốn chăn nuôi... nhưng cuối cùng, chị Tâm vẫn quay trở lại với nghề thuở nhỏ đã làm là mò cua, bắt ốc. Ngày nắng cũng như ngày mưa, mùa đông cũng như mùa hạ, chị lụi cụi dầm mình dưới nước từ sáng đến chiều để mò từng con trai, con hến bán lấy tiền đong gạo.

Gần đây, chị Tâm liên tục bị cơn đau ở dạ dày và ở ngực hành hạ. Đi siêu âm, chị được bác sĩ chẩn đoán là có một khối u, cần phải mổ gấp. Xoay dọc, xoay ngang tờ siêu âm, chị Tâm tần ngần: “Tôi cũng muốn đi mổ, nhưng ăn còn chẳng đủ thì đâu dám mơ có tiền chữa bệnh. Rồi còn phải để dành tiền sang thăm hai đứa con trai nữa chứ. Sẽ có ngày tôi đưa con em sang thăm chúng nó...”. Nói rồi, chị ôm mặt khóc.

Theo Lao Động

Tin bài liên quan

> Ngày trở về đẫm lệ sau 17 năm bị bán sang Trung Quốc
> Cặp vợ chồng chuyên săn gái quê bán cho động mại dâm
> Tường trình cay đắng của thiếu nữ bị lừa ra nước ngoài bán dâm

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Xã hội

Mới - Nóng

Khám phá