Khi mại dâm Quất Lâm chê khách

Khi khách hỏi, chủ kiốt nào cũng báo không còn 'hàng', nhưng nếu quen biết và biết cách, khách vẫn có thể 'quất luôn' ở Quất Lâm.

Khi mại dâm Quất Lâm chê khách

> Hoạt động mại dâm lại ... diễn biến phức tạp
> Mại dâm Đồ Sơn thay đổi 'chiến thuật'

Sau phát ngôn "Không phát hiện mại dâm ở Đồ Sơn, Quất Lâm" của một cán bộ và sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, thì khoảng nửa tháng nay, việc mại dâm ở đây đã rút vào hoạt động... bí mật; nhưng nếu quen biết hoặc "biết cách", khách vẫn có thể "quất luôn" ở Quất Lâm.

Đi xe máy dọc đoạn đường dài khoảng 2km với khoảng 120 kiốt tại bãi biển Quất Lâm (Giao Thủy, Nam Định), những khách quen cảm nhận một không khí hoàn toàn... lạ lẫm khi các kiốt không hề có bóng dáng một "em út" nào ngồi, chỉ còn các ông chủ, bà chủ. Quang cảnh này khác hẳn với thời điểm cách đây khoảng nửa tháng, khi có đến hàng trăm em tấp nập vào ra các kiốt này, cất lời chào mời, hoặc nếu không cũng nở nụ cười đầy hàm ý

Hai vị khách liên tục đánh ánh mắt tìm kiếm cũng không thấy trong quán có "tín hiệu" gì. Nhiều chủ quán còn nằm võng, mắt lim dim nhìn họ khá thờ ơ. Ngoài đường đã vắng bóng hẳn những "em út" lượn xe tay ga để tiếp khách như trước. Xa xa ngoài bãi biển, lác đác vài khách du lịch đang đi tắm…

Họ tấp vào một kiốt bên chẵn trông rất sạch sẽ với bàn ghế tinh tươm, có bảng hiệu quảng cáo đồ hải sản và đồ tắm cho thuê. Bên trong vắng hoe, chỉ có bà chủ đang dọn dẹp. Thấy có khách, bà chủ có dáng vẻ rất quê mùa đi ra ngoài pha ấm chè khô mời uống.

"Bố trí cho 2 em ngon ngon cái, bà chủ!", một anh cất giọng. Bà chủ vừa rót nước chè, vừa xua tay: "Không có đâu các em ơi, bọn nó về quê hết rồi". Anh này sửng sốt: "Sao lại về quê lúc này. Đang mùa cao điểm mà?". Bà chủ ngao ngán: "Thì biết là đang mùa cao điểm, đông khách xuống đây lắm, nhưng vừa rồi có cái ông gì trên Hà Nội phát biểu về mại dâm ở đây, rồi sau đó tivi, đài báo viết ầm lên, rồi công an của bộ, của tỉnh xuống đây. Có khi một ngày công an đi "tuần" mấy lần, nên bọn chị cũng "rét", tạm thời rút lui, đợi khi nào êm êm đã".

"Thế đến khi nào thì mới hoạt động trở lại bình thường để bọn em biết còn chủ động xuống", anh khách cất tiếng hỏi. Bà chủ, với chiếc khăn chít trên đầu như một bà nông dân, lắc đầu: "Chịu, chưa biết được. Hôm trước, có ông khách vào hỏi gái, chị bảo không có. Ông khách bảo trả thêm tiền; chị bảo, ông có trả 500.000 đồng thì chị cũng chịu chết lúc này. Rồi lại có những "quý ông" từ Hà Nội, đi ôtô vượt hàng trăm cây số xuống đây, nhưng cuối cùng phải ấm ức trở về không vì không có gái". Bà chủ cũng cho biết, nhiều "quý ông" đã xin điện thoại của các bà chủ để liên lạc, khi nào bãi biển hoạt động bình thường trở lại thì sẽ lại xuống.

Bà chủ tâm sự: "Đúng vào mùa cao điểm mà lại như thế này. Bọn chị thuê mỗi kiốt mất 160-170 triệu đồng một năm đấy. Bình thường vào thời điểm này, mỗi tháng thu phải 300-400 triệu đồng, nhưng giờ thì... Mà phải có em út ngồi quán thì khách mới vào ăn uống đồ hải sản, nghỉ ngơi, lợi nhuận phát sinh từ đấy; chứ giờ không có em út thì ai người ta vào nữa. Dạo này công an "lượn" nhiều quá, khiếp không dám làm đành phải "nhịn ăn" thôi".

Kết thúc câu chuyện, bà chủ tư vấn: "Sang bãi biển Thịnh Long (Hải Hậu) mà chơi, cũng có gái đấy chứ Quất Lâm bây giờ thì chịu".

Bên trong một kiốt ở Quất Lâm
Bên trong một kiốt ở Quất Lâm.

Đang lượn một vòng nữa, chưa biết nên ghé vào kiốt nào thì một bà chủ tầm trung tuổi, đang nằm trên võng, vẫy tay gọi hai thanh niên. Kiốt cũng vắng tanh. Nhìn khách với con mắt dò xét, bà chủ nói ở đây không có gái. Một anh ra giọng bực bội: "Vừa rồi rõ là chị vẫy tay nên bọn em mới vào. Giờ lại bảo là không có. Bọn em nãy giờ đi bao nhiêu quán không có rồi...".

Bà chủ bảo, bọn nó về quê hết rồi, giờ chỉ có một em trong phòng rồi mời vào xem. Cô gái trông có vẻ còn nhỏ tuổi. Tuy nhiên, khi khách chê gầy và ngỏ ý tìm em nào có da có thịt một chút, bà chủ liền gọi điện cho một gái gọi khác tên Thu.

Trong lúc chờ đợi, bà chủ kêu than, giờ làm gắt quá, nên gái còn chẳng có huống hồ muốn kén chọn em xinh. Có quán đã đẩy giá lên 200.000 đồng một lượt (bình thường là 150.000 đồng một lượt). "Dạo này khách đến đây vừa "chơi", vừa lo ngay ngáy bị bắt nên không thoải mái lắm", bà chủ kể.

Rời kiốt này, hai vị khách tiếp tục đi vòng quanh bãi biển. Nhiều dân chơi rỉ tai nhau, ngoài kiốt thì không có nhưng vào nhà nghỉ Hoa Mai (cùng một chủ với kiốt ngoài biển) thì có sẵn gái. Quầy lễ tân của nhà nghỉ này có một phụ nữ trung niên có vẻ là bà chủ và một thanh niên. Nghe khách bảo bố trí cho 2 em, bà chủ ngờ vực: "Nhỡ nhà báo thì chết" nhưng khi đã tin tưởng, bà nhanh nhảu: "Để lên đánh thức chúng nó dậy đã. Bọn nó vẫn ngủ".

Ngồi chờ một lúc lâu, cậu thanh niên gọi khách lên tầng 2. Trong phòng nghỉ có 2 giường, khép kín, tiện nghi đầy đủ, trông khá sạch sẽ. Một cô gái khuôn mặt ngái ngủ, ăn mặc trễ nải, đang ngáp ngắn ngáp dài. Nơi đây vừa là phòng ngủ nghỉ, đồng thời là nơi tiếp khách của các cô. Sau vài câu đưa chuyện, cô gái tên Thiêm bảo dạo này không có khách. "Bọn em ở trong phòng suốt. Đến đi cắt tóc, gội đầu, ông bà chủ cũng không cho đi".

Cô cũng cho biết, một lượt đi khách ở nhà nghỉ này là 200.000 đồng. Tỷ lệ chia giữa nhà chủ và gái là 50/50, ông bà chủ hưởng 100.000 đồng mộtlần; còn cô hưởng 100.000 đồng còn lại. Giá ở đây cao hơn, nhưng phòng ốc sạch sẽ hơn ở ngoài kiốt nên nhiều khách khá ưa chuộng. Nhưng thời điểm này, chủ nhà nghỉ cũng khá cảnh giác. Sau đó, có hai khách khá lịch sự vào hỏi "hàng", nhưng bị bà chủ đuổi khéo, nói không còn người phục vụ.

Theo Lao Động/ ngoisao.net

Đăng lại

Video đang được xem nhiều

Cùng chuyên mục

Xem thêm Xã hội

Mới - Nóng

Khám phá