'Tôi đã đánh tráo đứa con gái duy nhất của mình'

Chuyện đã qua rất lâu, đã trở thành dĩ vãng nhưng không hiểu sao tôi không thể quên được. Từ ấy đến nay, 21 năm trôi qua, sự việc đó đã thành niềm ám ảnh khôn nguôi…

Giờ đây, chồng tôi lại bảo: "Anh thích con gái lắm"
Giờ đây, chồng tôi lại bảo: "Anh thích con gái lắm"

Giờ đây, chồng tôi lại bảo:
Giờ đây, chồng tôi lại bảo: "Anh thích con gái lắm": Ảnh minh họa

Ngày ấy, khó khăn lắm tôi mới kết hôn được với anh, vì anh là con một nên gia đình chọn dâu rất kỹ. Họ chê tôi không "tốt tướng", sợ tôi không thể sinh con nối dòng. Chúng tôi phải đấu tranh suốt hai năm, ba mẹ anh mới miễn cưỡng chấp thuận dù trong lòng không vui.

Hồi đó, tôi cũng rất mê tín dị đoan. Lần nào đi xem bói, chấm tử vi, tôi cũng đều nghe thầy phán rằng, tôi rất khó mang thai, không có hy vọng làm mẹ. Điều đó càng khiến tôi lo lắng, căng thẳng vì chồng tôi là con một trong nhà.

Lấy chồng được 3 tháng, tôi có thai nhưng ngay sau đó tôi lại bị sảy thai do té ngã. Tôi rất hoảng sợ, đầu óc lúc nào cũng bị ám ảnh bởi chuyện bói toán khi xưa. Rồi tôi lại mang thai và sinh một bé gái bụ bẫm, lúc đó chồng tôi đi làm xa chưa về, ba mẹ chồng thì đang đi du lịch. Bác sĩ nói tôi có bệnh phụ khoa nên khi mang thai, khả năng giữ thai không cao.

Quá lo lắng vì mình sinh con gái, tôi đã làm một chuyện rồ dại là lo tiền nhờ người quen đổi con gái tôi lấy đứa bé trai. Tôi nuôi dưỡng bé tử tế, còn đứa con gái bé bỏng, tôi không hề quan tâm bé lạc vào tay ai và sẽ ra sao…

Khi con trai lên 5, tôi mang thai lần nữa và sinh đôi hai bé trai.

Vậy là gia đình tôi có 3 con trai, chồng tôi lại ước ao có thêm một bé gái nhưng tôi lại không sinh đươc nữa. Mỗi lần thấy bé gái con nhà hàng xóm sang chơi, chồng tôi nựng nịu cháu với ánh mắt yêu thương khiến lòng tôi chùng lại…

Ba mẹ anh lần lượt qua đời, khi ấy anh mới nói với tôi, vì ông bà cứ sợ không có cháu đích tôn nên mới luôn khao khát cháu trai, chứ anh thì không cần. Anh thích con gái hơn. Anh bảo phải chi tôi sinh được con gái thì cho dù chỉ một đứa con thôi anh cũng mãn nguyện rồi, anh thích con gái lắm…

Tôi nghe mà rụng rời chân tay, cũng từ đó không có đêm nào tôi yên giấc. Tôi luôn nghĩ đến việc làm tội lỗi của mình khi xưa mà day dứt và ân hận vô cùng. Không biết bây giờ đứa con gái tội nghiệp của tôi đang lưu lạc nơi nào, có được hạnh phúc không, cũng không biết con tôi còn sống hay đã chết? Tôi chỉ còn biết đêm đêm thắp hương cầu nguyện cho con được bình an, mong con hãy tha thứ cho mình, một người mẹ vô tâm và ích kỷ.

Giá như ngày ấy tôi đừng làm chuyện ngu ngốc, thì có lẽ bây giờ gia đình tôi đã hạnh phúc trọn vẹn với đầy đủ con trai và con gái. Giá như tôi đừng mê tín dị đoan, đừng bị ám ảnh bởi những lời tiên đoán vớ vẩn thì đã không nhẫn tâm bỏ mặc núm ruột của mình. Điều mà tôi lo sợ nhất là nếu như có một ngày, chồng tôi phát hiện ra sự thật. Biết tôi đã đem giọt máu của anh đổi lấy một đứa bé không ruột rà máu mủ, liệu anh có đủ sự nhân từ để tha thứ cho tôi?

Theo Thanh Ngọc
Phụ nữ mới

Cùng chuyên mục

Xem thêm Xã hội

Mới - Nóng

Khám phá