09:38 | 23/05/2010

Các siêu dự án và nguy cơ nợ nần

>> Cần khôn ngoan tránh vết xe đổ của Nhật
>> Chính phủ phải giải trình đầy đủ hơn

TP - Một người, một doanh nghiệp thiếu vốn mà vay được tiền để làm ăn là một điều không dễ, song rất nên làm nếu công chuyện làm ăn có hiệu quả. Nếu các dự án có hiệu quả, tức là sau khi hoàn thành và trừ mọi chi phí vẫn còn lời, thì vay được càng nhiều để thực hiện các dự án như vậy càng tốt.

Chuyên gia: Với các siêu dự án lớn, trong đó có dự án điện hạt nhân trị giá hàng chục tỷ USD, nợ công của Việt Nam sẽ ở mức nào?
Chuyên gia: Với các siêu dự án lớn, trong đó có dự án điện hạt nhân trị giá hàng chục tỷ USD, nợ công của Việt Nam sẽ ở mức nào? . Ảnh: Hải Hà

Tỷ lệ của tổng số tiền vay để làm một dự án trên số tiền riêng của chủ sở hữu dùng cho dự án đó được gọi là tỷ lệ đòn bẩy tài chính. Tỷ lệ đòn bẩy càng cao thì tỷ lệ lời (hay lỗ) trên vốn của chủ sở hữu càng lớn. Nếu dự án hiệu quả, thì vay được càng nhiều càng tốt. Nếu dự án không hiệu quả (lỗ) thì chủ sở hữu có thể sạt nghiệp rất nhanh chóng hay chủ nợ có thể mất tiền vì người vay phá sản và không có gì để trả.

Nợ công thực sự ở Việt Nam là bao nhiêu? Có nhiều số liệu không nhất quán… Hãy nhớ lại kinh nghiệm của chính mình và bài học của những người khác.

Rắc rối là ở chữ “nếu”. Chúng ta chỉ biết hiệu quả của dự án sau khi dự án đã hoàn thành. Trước đó tất cả chỉ là dự đoán. Mà dự đoán rất hay bị sai. Có các dự án có hiệu quả, có các dự án không. Đấy là chuyện bình thường, là chuyện hằng ngày mà chúng ta phải đối mặt và quản lý rủi ro là câu chuyện hàng đầu của những người kinh doanh.

Đối với một nước cũng vậy. Vay được tiền để xây dựng đất nước là việc rất tốt. Song luôn phải tính đến khả năng thực của mình (kể cả khả năng quản lý, khả năng tiêu tiền) và, quan trọng nhất, là phải tiêu tiền vay một cách hiệu quả. Nếu không, sẽ đẩy đất nước vào cảnh nợ nần. Tỷ lệ nợ công trên GDP là một chỉ số tổng hợp có ý nghĩa nào đó gần giống tỷ lệ đòn bẩy tài chính. Tỷ lệ ấy càng cao, rủi ro càng lớn. Công nợ trên 40% GDP được coi là không an toàn.

Nợ công thực sự là bao nhiêu?

Nhưng nợ công thực sự ở Việt Nam là bao nhiêu? Có nhiều số liệu không nhất quán.

Theo Bộ Tài chính, ở thời điểm 30-6-2009, nợ nước ngoài của Việt Nam bằng 29,8 % GDP (23,6 tỷ USD). Báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội ngày 20-5-2010 nói “Dư nợ Chính phủ và dư nợ quốc gia nằm trong giới hạn an toàn” nhưng không thấy nêu con số.

Người ta nói tổng số dư nợ công đến cuối năm 2009 của Việt Nam khoảng 44,7% GDP, trong đó nợ của Chính phủ là 35,4% GDP, nợ được Chính phủ bảo lãnh là 7,9% GDP và nợ của chính quyền địa phương là 1,4% GDP.

Theo The World Factbook (tạm dịch: Sách Sự kiện Thế giới) của một tổ chức chính phủ ở Mỹ, nợ công ở Việt Nam năm 2008 ở mức 38,60% GDP nhưng năm 2009 đã tăng rất nhanh, lên mức 52,30% GDP, đứng hàng thứ 44/129 quốc gia về nợ nần. (Vẫn theo phân loại trong cuốn sách này, mức nợ công thấp nhất là 1,1% và mức cao nhất là 304,3% GDP; có 44 quốc gia có nợ công trên 50% GDP).

 Nếu thực hiện đầu tư các siêu dự án như hệ thống cảng biển 5 tỷ USD, điện hạt nhân hơn 10 tỷ USD, sân bay Long Thành 12 tỷ USD, 18 tuyến đường cao tốc 48 tỷ USD, đường sắt cao tốc 56 tỷ USD, dự án xây dựng Thủ đô 60 tỷ USD v.v..., không biết nợ công của Việt Nam sẽ ở mức nào?

Mỹ là nước mang tiếng nợ nần nhiều nhất nhưng nợ công chỉ chiếm 39,70% GDP. Trong các nước thuộc Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), chỉ Philippines có nợ công cao hơn Việt Nam. Tại châu Âu, Hy Lạp đã thực sự vỡ nợ và phải cầu cứu đến gói cứu trợ 120 tỷ euro của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và các nước thuộc Vùng Euro (Euro Zone). Cuối năm 2009, nước này có mức nợ công chiếm 108,10% GDP.

Điều đáng chú ý là nợ công của chúng ta tăng rất nhanh, trong khi hiệu quả chi tiêu, hiệu quả đầu tư không cao, nạn tham nhũng tràn lan và nạn khát đầu tư của các cơ quan nhà nước vẫn không hề dịu đi.

Minh chứng là các siêu dự án được đưa ra tới tấp như dự án đường sắt cao tốc gần 56 tỷ USD của Bộ Giao thông Vận tải đang được Quốc hội Khóa XII, Kỳ họp thứ 7, xem xét, và dự án quy hoạch chung Hà Nội của Bộ Xây dựng, chỉ tính đầu tư cho xây dựng hạ tầng kỹ thuật đến năm 2030, khoảng 60 tỷ USD…

Một số quan chức vẫn lạc quan, thậm chí có người còn cho rằng “nếu nợ công cao hơn nữa, vẫn đảm bảo trong giới hạn an toàn cho phép”. Nhưng số liệu cụ thể thì không nêu, giới hạn an toàn cũng chẳng công bố. Thậm chí có người còn nói người ta nợ cả 80%-100% GDP có sao đâu (!?).

Nếu coi 40% GDP là giới hạn an toàn thì dường như chúng ta đã vượt quá rồi. Đó là chưa kể đến các khoản sẽ phải vay nếu các siêu dự án được tiến hành.

Hãy nhớ lại kinh nghiệm của chính mình và bài học của những người khác.

Từ 1993 đến 2003 chính Chính phủ Việt Nam đã phải rất vất vả để cơ cấu lại nợ nước ngoài. Đó là việc xử lý với IMF (1993); xử lý nợ chính thức qua Câu lạc bộ Paris (1993); xử lý nợ thương mại qua Câu lạc bộ Luân Đôn (1998); xử lý nợ với các nước chủ nợ song phương khác. Tổng cộng giảm được trên 11 tỷ USD nghĩa vụ nợ nước ngoài.

Hãy ngó tình hình bất ổn của Hy Lạp không biết bao nhiêu năm nữa mới thoát được ra.

Sẽ chẳng ai xóa nợ cho con cháu chúng ta; và con cháu chúng ta cũng chẳng cần phải làm vậy nếu chúng ta, thế hệ hiện tại hành động có trách nhiệm hơn.

Nguyễn Quang A

 
Binh tinh ra soat chien luoc quy hoach tong the

Toi la nguoi co duoc may man di nhieu nuoc nhung thuc su khong co o dau co he thong giao thong kem nhu o VN hien nay. Loi nay la do chinh sach doi dat lay ha tang co so cua cac dia phuong lam cho viec quy hoach lai he thong giao thong duong bo tro nen vo cung kho khan.
Chinh phu, Quoc hoi can binh tinh xem xet that khach quan khi quyet dinh co dau tu sieu du an duong sat cao toc Bac Nam boi vi nuoc ta con ngheo mac du nhan dân co nhu cau di lai giua hai mien rat lon nhung se khong co nhieu nguoi co nhieu tien de di lai bang loai phuong tien nay.

Vi vay du an co y nghia xa hoi rat lon nhung no lam no cong cua chung ta tang nen rat cao do la chua ke kha nang thu hoi von. Mat khac dat nuoc ta con rat nhieu linh vuc can phai dau tu nua nhu y te, giao duc v.v... khi do chung ta lay dau ra tien de dau tu?

Tuan nguyen van
Phải mạnh dạn thôi
Lúc này không làm thì lúc nào nữa, nợ thì cũng rất sợ nhưng không phải vì vậy mà chúng ta không đầu tư cho thế hệ sau. Đâu phải chúng ta hoàn thành liền và giao một lần mấy chục tỉ đâu, mà đây là một quá trình mấy chục năm. Chúng ta cố gắng chống tham nhũng và sử dụng hiệu quả nguồn vốn được vay, sẽ tạo ra nhiều việc làm cho nhân dân đấy.
Nguyễn Đình Đăng
Chưa cần thiết
Trên thế giới chỉ có hơn 10 nước có đường sắt cao tốc. Có những nước phát triển hơn ta rất nhiều tại sao họ không làm, hãy tìm hiểu và nghiên cứu kỹ hơn nữa để khỏi hối tiếc.
Vũ Tiến Đạt
Hãy nhìn lại
Đúng là Việt Nam phải phát triển hệ thống đường cao tốc trong đó có cả đường bộ và đường sắt. Nhưng các nhà hoạch định chính sách và những Đại biểu quốc hội có dự định bấm nút thông qua Dự án đường sắt cao tốc hãy nhìn lại xem: Nào là " TP HCM thành biển nước", "Dân đu dây qua sông do tỉnh thiếu kinh phí" và còn rất nhiều nữa.
Khi nào có đường và cầu cho dân đi đỡ khổ thì hãy bấm nút thông qua dự án 100 tỷ đô này.
Nguyen Van Thuc
Hãy Suy Nghĩ
Nếu tôi được quyền quyết định tôi sẽ không bao giờ quyết định làm siêu dự án ĐSCT trong thời điểm Việt Nam hiện nay. Đất nước ta đang còn quá nghèo (Hãy nhìn thẳng một cách thực tế đời sống của người dân), còn quá nhiều các công trình, dự án mang lại hiệu quả, thực tiễn để nâng cao đời sống cho người dân nhưng chưa làm được vì không có vốn. Tại sao chúng ta không làm những dự án đó trước đi, rồi đến lúc đủ điều kiện chúng ta làm đâu có muộn. Tôi mong đừng biến những giấc mơ đẹp- lãng mạn để cuối cùng chúng ta phải thốt lên "Biết Vậy...".
Mai Anh Tuân
Đường sắt cao tốc Bắc nam
Nguy cơ ngập trong nợ nần nếu thực hiện dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam là rất cao. Có nhiều phương án giải quyết khác để thỏa mãn nhu cầu vận tải của nền kinh tế. Không nên làm dự án này trong giai đọan phát triển kinh tế hiện nay.
Thu Huong
Bây giờ không làm thì bao giờ mới làm được ?

Chúng ta phải thật sự sáng suốt, tuy rằng cần phải cẩn trọng nhưng cũng phải mạnh dạn tự tin dựa trên thực lực thực tế, dựa trên những phân tích kinh tế tài chính khoa học...để đưa ra quyết định chính xác.

Nếu bây giờ không làm thì bao giờ mới làm được, nếu để đến 10,20 năm sau khi ta có đủ vốn thì bao giờ mới hoàn thành công trình ? Đây là những công trình mang tính thúc đẩy và đòn bẩy cho kinh tế phát triển, mong quốc hội, chính phủ hãy mạnh dạn tự tin !

Nguyễn Thế Huy
Nên làm đường sắt cao tốc
Chẳng làm thì còn bao giờ làm nữa ! Trước sau cũng phải làm ! Chẳng lẽ cứ để mãi đất nước như thế này à ? Đã làm là phải nợ, phải tìm cách để trả ! Tôi đã 67 tuổi rồi, làm xong đường sắt chưa chắc đã được đi. Nhưng phải làm ! Tuy nhiên phải kiên quyết chống tham nhũng, lãng phí. Đây mới là TỘI ÁC ! Liệu có kiên quyết chống được tham nhũng, lãng phí trong xây dựng đường sắt cao tốc Hà Nội- Thành phố Hồ Chí Minh không ? Còn tôi ủng hộ làm con đường này !
Tạ Trung Tính
Sẽ có lỗi với thế hệ mai sau nếu chúng ta không có đường sắt cao tốc
Phải có đường sắt cao tốc thì đất nước mới phát triển được. Ví dụ như chúng ta đầu tư vào một công việc kinh doanh, giá trị bao nhiêu thì sẽ có những khách hàng như vậy, nếu ai cho chúng ta vay tiền để xây dựng đường sắt cao tốc thì người ta phải tính toán kĩ có ai bỏ gần 100 tỉ đôla mà không tính toán đâu? Ví dụ như ngân hàng của Việt Nam khi cho ai vay thì phải có đồ án thế chấp, nếu thấy khả thi thì mới xuất tiền. Vậy tôi ủng hộ dự án xây dựng đường sắt cao tốc.
Đỗ Quỳnh Anh
Cần nhìn nhận vấn đề theo hướng tích cực hơn
Cơ sở hạ tầng của Việt Nam yếu kém hơn các nước, chúng ta kêu ca. Điện năng thiếu thốn, chúng ta kêu ca. Đi lại khó khăn, chúng ta kêu ca.
Song để giải quyết một cách cơ bản, cần có các siêu dự án, chúng ta lại phản đối. Lấy thất bại của Hy Lạp, Euro Zone để cảnh báo chứ không phải để mà không làm gì cả. Không làm gì mới là có tội với thế hệ sau.
Hoàng Thế Miên
Đường sắt Quốc gia Nhật Bản (JNR) từng lỗ mỗi năm 20 tỷ đô-la
"khả năng vay vốn thế nào, lãi suất ra sao, thời gian vay, các điều kiện..." tất cả các yếu tố này Quốc hội phải biết thì mới quyết định được có cho làm hay không. Bảo Quốc hội cứ quyết đi rồi chúng tôi làm, quá là thiếu nghiêm túc. Cũng không thấy ai giải thích vì sao giá thành 1km đường sắt cao tốc lại là 36 triệu đô la, gần gấp đôi 1km đường sắt cao tốc Bắc Kinh - Thượng Hải. Ngoài ra do xây dựng các tuyến đường sắt cao tốc, Đường sắt Quốc gia Nhật Bản (JNR) từng lỗ mỗi năm 20 tỷ đô-la, đến giữa thập niên 1980, JNR lỗ lũy kế lên đến 300 tỷ đô-la. Khi thấy không thể chịu nỗi các khoản lỗ này, chính phủ Nhật Bản bắt đầu tư nhân hóa hệ thống đường sắt từ năm 1987, chia JNR thành 7 công ty cổ phần và dần dần bán cho tư nhân. Ngày nay, một số công ty này bắt đầu có lãi, chủ yếu do chính phủ Nhật bán chúng với giá rẻ, gánh chịu chi phí xây dựng cơ sở hạ tầng và gánh luôn nợ cũ.
PHạm Hồng Long
Vốn và Công nghệ : Cả hai đều thiếu
- Nhật và Hàn quốc đầu tư đường sắt cao tốc vì các nước này có được ít nhất 1 trong 2 vấn đề vốn và công nghệ. còn nếu thiếu cả 02 thì chớ vội.
- Lấy nhà máy lọc dầu Dung Quốc làm ví dụ (dự án này là cần thiết vì chúng ta có sẵn nguồn nguyên liệu). Dự án chỉ có 1 tỷ USD mà làm chật vật mãi...
Kim Nguyen
Cẩn trọng với các siêu dự án
Bài viết của ông Nguyễn Quang A đã phân tích ngắn gọn và rõ ràng về nguy cơ của các siêu dự án vay vốn nước ngoài .Cha ông ta đã có nói : " Nhất Tội , Nhì Nợ".Rõ ràng hai điều đó nhắc nhở chúng ta nên thận trọng trước khi làm bất cứ một việc gì , cả cá nhân và tập thể phải tránh xa . Các siêu dự án cứ tính hàng TỶ USD mà tính khả thi và hiệu quả chưa được rõ ràng cần được thẩm định kỹ . Bài học của một số nước "vỡ nợ" trên thế giới chúng ta nên xem xét lấy đó để làm răn. Mong Nhà Nước và Quốc Hội , Chính Phủ quan tâm chỉ đạo để công cuộc xây dựng đất nước ngày càng phát triển mạnh mẽ tốt đẹp.
Vũ Linh
Quy trình ngược ?
Một ông Bộ trưởng khi trả lời các báo đã nói: "Chính phủ mới báo cáo đầu tư trước Quốc hội, để Quốc hội quyết định có làm hay không. Nếu được chấp thuận thì Bộ GTVT sẽ bàn với đối tác về khả năng vay vốn thế nào, lãi suất ra sao, thời gian vay, các điều kiện... Đối tác cũng chờ xem Quốc hội đồng ý hay không, hiệu quả sơ bộ của báo cáo đầu tư thế nào". Tôi cho đấy là quy trình ngược đời. Lẽ ra Chính phủ phải tính toán và thảo luận mọi khả năng vốn liếng và các điều kiện thực hiện cũng như những lợi ích về kinh tế, xã hội, môi trường rồi mới đem ra trình Quốc hội để xem xét. Đằng này, ngay đến hiệu quả kinh tế mà Bộ trưởng cũng mới chỉ dám nói "Hiệu quả kinh tế của dự án không cao song có thế lấy thu bù chi, hoàn trả được vốn", thì làm sao Quốc hội có căn cứ gì để xem xét mà quyết định.

Phát triển kinh tế mà không tính đến mọi khía cạnh, cứ thấy người ta có gì thì mình cũng phải cố mà có cho bằng được dù có phải đi vay nặng lãi thì thật là nguy hại cho các thế hệ tương lai.
Lê Quang Hoà
Nợ công
Bài viết quá hay. Dẫn chứng cụ thể rõ ràng. Cám ơn ông Nguyễn Quang A. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ những người có trách nhiệm có đọc bài báo này không, và nếu có đọc liệu họ có lưu tâm không ?  
Hai Duong
Hãy "liệu cơm gắp mắm ..."
Các nhà hoạch định chính sách cần phải tỉnh táo,trách nhiệm trước quốc gia, đồng bào nhiều hơn trong việc đưa ra các quyết định lớn lao mà không cân nhắc kỹ càng đến tính khả thi cuả nó.
Có rất nhiều điều chúng ta viện dẫn, so sánh vớicác quốc gia bạn để áp vào thực thi trong nước mà không tính đến hiện thực trong đất nước mình-mà đổ cho cơ chế thị trường- tôi cho rằng những so sánh ấy thật là khập khiễng.
Có những bài học lớn nhãn tiền-do quyết sách sai lầm mà thế hệ con cháu phải còng lưng kéo cày trả nợ hoặc phải mang chủ quyền quốc gia ra cầm cố.
Bài viết trên rất hay, hãy cùng nhau suy ngẫm.
Pham Quang Thìn
Góp ý
Các dự án cảng biển và điện hạt nhân nên triển khai. Còn các dự án khác phải xem xét thận trọng. Còn dự án đường sắt cao tốc chưa nên triển khai lúc này, bởi vì mức sống dân ta còn thấp, chưa có được bao nhiêu người đủ khả năng đi, hơn nữa những người đủ khả năng thì họ có xu hướng chọn máy bay nó nhanh hơn.
Nguyễn Xuân Kiều

Siêu dự án nhưng quyết tâm triệt tham nhũng, chống rút ruột, sau khi hoàn thành quản lý vận hành tốt thì nhất định hiệu quả.

Nhiều dự án vừa, nhỏ thời gian qua do tham những, thất thoát, chia chác, lại quả... thì số tiền thất thoát cộng lại cũng chả hề nhỏ đâu.

Đường sắt cũ thời thuộc địa lạc hậu không đáp ứng được nhiệm vụ chuyên chở người và hàng hóa của một đất nước có địa hình dài như cái đòn gánh như nước mình hiện nay thì không thể không xây đường sắt TGV hoặc Sin-ka-sen.

Nhưng chỉ có điều nó sẽ đe dọa sự tồn tại của ngành hàng không nội địa mà thôi... 

Tôi vẫn tin có ngày mọi người chỉ cần ngồi tàu 6 giờ đồng hồ từ ga Saigon là có thể về đến Hanoi để không còn cảnh đêm giao thừa có hành khách ngồi khóc ở ga vì không về kịp quê có vợ/chồng con đang ngóng chờ...

Vũ Xuân Quang
Suy nghĩ thật kỹ cho đất nước và cho con người Việt Nam
Cần phải liệu cơm gắp mắm nếu không chúng ta sẽ trở thành con nợ khó đòi đấy...
Nguyễn Đức Hưởng
Các tin khác