Truyện ngắn: Chồng!

Truyện ngắn: Chồng!

Văn nghệ

TP - Có một tạp chí viết về xác suất bị trúng bom nguyên tử lớn hơn là một phụ nữ quá ngưỡng ba mươi ở New York kiếm được chồng. Từ đó trở đi tôi nhận ra vẻ kinh hoàng trên mặt các bạn gái của tôi. Khả năng ở thời này bị trúng bom nguyên tử không hiếm quá đâu, tôi cố an ủi các bạn, cho nên chuyện đàn ông cũng chẳng đáng ngại. Ừ, ở châu Âu thì có thể, họ đáp, nhưng ở Mỹ thì khác. Do tôi đã băm ba, từ năm năm nay sống ở New York và không có ý định quay về Đức - chỉ vì nguy cơ trúng bom cao hơn và qua đó xét về thống kê học có cơ may kiếm tấm chồng chắc hơn - nên tôi cũng bắt đầu lo.

Truyện ngắn: Casablanca

Truyện ngắn: Casablanca

Văn nghệ

TP - Câu chuyện thứ nhất: Chiếc xe đạp cà tàng chở theo một đống vỏ thùng carton và giấy vụn đang dựng trên vỉa hè bên cạnh một chiếc xe đẩy bán rong. Chiếc xe đẩy lại có một tấm biển treo phía trước “ÉP NHỰA”. Kỳ lạ thật, gần 10 giờ đêm rồi, sao ai lại bỏ không mấy cái thứ này ở đây, trên vỉa hè cạnh vườn hoa này? Con đường vắng, vườn hoa nhỏ của khu đô thị vào buổi tối mưa phùn cuối xuân lặng lẽ. Hai cái xe kỳ lạ trên vỉa hè kia chẳng hiểu sao lại nằm ở đó?

Truyện ngắn: Ngôi nhà kín gió

Truyện ngắn: Ngôi nhà kín gió

Văn nghệ

TP - Trong một ngôi nhà, có bốn bức tường, có một người quanh quẩn trong ngôi nhà với bốn bức tường mà không suy nghĩ gì cả, có một người lơ đãng, có một người chết một cách lặng câm vì chính suy nghĩ lặng lờ của mình. Chết mà không biết mình chết, chỉ cười lơ đãng trong ngôi nhà có bốn bức tường lặng câm quanh quẩn rợn ngợp thứ tình yêu quỷ quái.

Truyện ngắn: Tiên Dung

Truyện ngắn: Tiên Dung

Văn nghệ

TP - Dương non le lói, tú Kèo thèm vợ lần sang gian chái. Thị Huê kêu mệt, ẩy ra. Kèo cố nài, nàng phắt dậy chằng chặt giải yếm, giọng chẳng ngái ngủ tị tẹo: “Chàng quên rồi a? Hôm nay tế Bà chúa cả họ Đinh đang trông vào chàng thôi thôi không nhưng cơ mà gì sất”. Thằng bé bị nhắc công to việc nhớn dụi hẳn.

Truyện ngắn: Không dấu vết

Truyện ngắn: Không dấu vết

Văn nghệ

TP - Email nằm ở Spam. Thường thì anh không ngần ngại delete những thông tin tại đây. Ngay cả những thư từ có địa chỉ lạ trong hộp thư anh cũng di chuột xóa hết. Vậy mà, anh lại lưỡng lự, tay nhấp nhè nhẹ vào chuột vài lần rồi dừng lại, ngồi lặng, nhìn sững dòng chữ: “Hãy mở ra để biết được những bí mật của cuộc đời bạn”.